Vụ việc Bộ Công An bắt một số người hoạt động xã hội hôm 28 tháng 8 năm 2025 ngày càng có thêm nhiều dấu hiệu cho thấy cơ quan này vô cùng manh động, liều lĩnh, bất chấp luật pháp trong nước và quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia.

Sự việc bắt các anh Trần Quang Nam, Trần Quang Trung, Hồ Sĩ Quyết và Nguyễn Văn Tú từ ngày 28 tháng 8 năm 2025 nhưng mãi đến ngày 17 tháng 9 năm 2025 mới ra thông báo cho người thân của họ biết đã là một sự vi phạm nghiêm trọng Điều 116 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2015 quy định rõ về nghĩa vụ của các cơ quan tiến hành tố tụng phải thông báo về việc giữ người trong trường hợp khẩn cấp hoặc bắt người.  Tuy nhiên, điều này còn mang tính chất trầm trọng hơn khi anh Nguyễn Tuấn Nghĩa cùng bị bắt trong ngày 28 tháng 8 năm 2025 nhưng tới nay Bộ Công An vẫn chưa thông báo gia đình anh biết. Điều đó cho thấy vụ việc đã thể hiện rất rõ tính chất bắt cóc và tình trạng cưỡng bức mất tích con người theo định nghĩa của Liên Hiệp Quốc.

Việc cần thiết hiện nay là người thân của anh Nguyễn Tuấn Nghĩa phải dùng quyền được biết của mình theo Điều 116  Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2015 để yêu cầu Bộ Công An cho biết tình trạng giam giữ bắt cóc này. Trong trường hợp Bộ Công An không trả lời hoặc trả lời không biết thì người thân của anh Nguyễn Tuấn Nghĩa phải thông báo cho chính quyền nơi trước đó anh Nguyễn Tuấn Nghĩa đăng ký tạm trú  là phường Thông Tây Hội, thành phố Hồ Chí Minh biết về tình trạng mất tích của anh Nguyễn Tuấn Nghĩa. Theo luật cư trú, công dân phải khai báo việc tạm trú thì cơ quan chính quyền địa phương phải có nghĩa vụ quản lý và bảo hộ sự hiện diện của công dân. Chính quyền phường Thông Tây Hội và Bộ Công An khi đó sẽ bị néo dây chung với nhau trong sự kiện pháp lý này mà không còn đường lui. 

BPSOS – Đề Án Dân Quyền Việt Nam